Bắc Kinh đón chúng tôi với những cơn gió lạnh tràn trề trên cả một quãng đường cao tốc chục làn xe đông đúc mà không hề có một tiếng còi, chỉ có tiéng gió rít vù vù và tiếng lốp nghiến mặt đường ào ạt....

Những hàng cây vươn cao thẳng tắp, lá vàng lá xanh chen lẫn trên nền trời trong vắt, những bụi... vâng! bụi cứ mờ mờ khiến Bắc Kinh giống như đang ẩn hiện loang loáng trước mặt. Những ngôi nhà cao tầng hình khối vuông vức, nếu không là màu xám chì thì có những màu vàng cam, màu xanh lá hoặc thậm chí màu đỏ.

Kiến trúc đô thị của Bắc Kinh là sự pha trộn giữa hiện đại và "nông thôn". Kèm theo đó là lối "lạnh lùng" của Ăng Lê khi những ngôi nhà chẳng có vẻ gì thân thiện với người đi đường. Nó xa lạ và lạnh nhạt. Vươn thẳng trên nền trời màu xám chì lúc trời chiều, cả khối nhà là kính và nhôm cộng với đá ghép theo tảng, theo khối... Và bao giờ cũng thế, trên chóp nhà là cái "tum" vuông vức như cái hộp diêm nằm chơ vơ...

Cả thành phố là những khối nhà "im ỉm lạnh lùng" như thế, dường như nó được sinh sản vô tính thì phải. Y như nhau hoặc na ná chứ không hề tạo sự khác biệt. Những con đường trong thành phố là cao tốc, cộng với hệ thống cầu vượt cực kỳ hiện đại được xây dựng bắt đầu từ những năm cuối thập kỷ 70 của thế kỷ trước, giờ đây nó tràn ngập xe hơi. Và xe hơi thì đa số là của anh bạn "Vônfaghen" Đức sản xuất tại Trung Quốc... Thi thoảng lắm mới thấy chiếc Toyota hoặc Nisssan, dạng như Honda cực hiếm. Nhưng BMW seri 7, Lexus hạng G - L thì rất nhiều....

Trở lại chuyện sân bay. Khi ở Hà Nội, đối tác cho chúng tôi một phiên dịch tiếng Việt. Nghe đâu cô gái đó là người Trung Quốc 100%. Kể cũng hay khi một cô gái Trung Hoa mà nói tiếng Việt thánh thót như gái Hà Nội chính cống.
Cô phiên dịch đón chúng tôi tại sân bay khiến tôi ngỡ ngàng! Cô "thánh thót" những câu chào tiếng Việt chuẩn xác như người...Việt.
Cô gái đã khiến tôi đi hết từ sự ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác và bắt đầu từ hôm ấy, nếu như không có sự giúp đỡ cực kỳ nhiệt thành của cô, chắc chắn chúng tôi không biết mình sẽ xoay xở ra sao khi lưu lại hoặc di chuyển ở Bắc Kinh....
Đầu tiên phải là sự ngạc nhiên về gốc tích của cô Linh, cô gái phiên dịch. Đúng như tôi dự đoán, cô ấy 100% dòng máu Việt, nhưng lại sinh trưởng ở Bắc Kinh, và 4 đời họ hàng vẫn ở Trung Quốc. Cách đảo Hải Nam chừng 8 hải lý về phía Tây Nam có 3 hòn đảo nhỏ thuộc chủ quyền Trung Quốc. Dân số trên 3 hòn đảo này chừng vài nghìn người nhưng chung một dân tộc, đó là người Kinh, họ nói tiếng Việt và cả tiếng Quan Thoại.
Một số gia đình di cư lên Thượng Hải và Bắc Kinh từ những năm 60 và sinh sống ở đó, trong đó có gia đình Linh. Họ rất giữ gìn văn hóa Việt, giao tiếp trong nhà bằng tiếng Việt, ăn Tết theo Tết Việt, mọi tập tục đều theo tập tục Việt...

Trước khi ra về, Linh dặn chúng tôi rằng nếu phải đi đâu thì hãy gọi điện cho cô để cô nói với người taxi, đừng cố nói tiếng Anh vì rằng hầu hết lái xe taxi ở Bắc Kinh đều không "thèm" giao tiếp bằng...tiếng Anh. Họ sẽ bắt chúng tôi giao tiếp bằng tiếng Trung Quốc.

St
Chia sẻ
Các tin khác