Hoa mận bừng nở trên ''cao nguyên trắng''
Sau những ngày rét đậm kéo dài, nắng xuân
mới bừng lên làm cho vùng núi cao huyện Bắc Hà (Lào Cai) như lộng lẫy
hơn bởi vẻ đẹp tinh khôi ngút ngàn hoa mận trắng ẩn hiện bên những sườn
non xanh.
Cao Sơn mùa xuân
Tôi ngồi tựa lưng vào cột nhà đầy nắng, ngắm
nhìn lũ trẻ con đang nhảy nhô nhảy nhào trong vườn mận, trêu chọc mấy
cô bé dung dăng dung dẻ trên đường. Cao Sơn mùa xuân.
Du ngoạn Sơn Trà bằng xe đạp
Ở Đà Nẵng cả năm trời nhưng chưa biết bán
đảo Sơn Trà là thế nào, lại bị mấy cái rađa trên đỉnh núi (to đến nỗi
cách xa 20 km vẫn thấy rõ) hấp dẫn nên chúng tôi hẹn nhau làm một chuyến
xe đạp lên bán đảo Sơn Trà.
Mộc Châu, không phải mùa hoa cải...
Bạn gọi đi lên Mộc Châu từ đầu mùa hoa cải,
giữa mùa hoa cải, rồi đến lúc nhắn tin “Đồng bào thông báo là cải đã đậu
quả, nhổ sắp xong rồi nhé!”. Bấy giờ chúng tôi mới hớt hải lên đường,
bất chấp cả đợt gió đông bắc đầu mùa đang ùa về.
Đà Lạt lãng mạn mùa dã quỳ
Độc giả Han Pham và bạn bè tạm biệt khói bụi, ồn ào và trở về thành phố lạnh vào mùa dã quỳ rực mọi góc phố, nẻo đường.
Về miền Tây lội mương bắt cá
Ai cũng xuống mương bắt cá nên dù nước ngang
đầu gối, những chú cá lóc, cá trê béo tròn cũng không thoát khỏi những
bàn tay "say mồi", khiến tiếng cười vang khắp vườn.
Vào hang tối triệu năm
Trước khi đến với Sơn Đoòng, tôi tưởng tượng
những nỗi gian truân sẽ chờ đón mình: phải lặn không bình hơi qua một
đoạn sông ngầm, thả người bằng dây xuống vách đá... Nhưng những điều ấy
xem ra chẳng thấm vào đâu so với những gì tôi đã trải qua.
Thương nhớ chợ phiên Đồng Văn
Đã nghe loáng thoáng về chợ phiên mới Đồng
Văn (Hà Giang), nhưng chưa có dịp mắt thấy tai nghe nên tôi không khỏi
bàng hoàng khi nửa đêm ngồi đọc những lời ta thán, tiếc nuối của cư dân
mạng. Buồn, giận... nhưng rồi vẫn quyết tâm phải một lần trở lại.
Hạ Long ơi, tôi yêu bạn
Trong ký ức của tôi, Hạ Long mạnh mẽ kỳ vĩ nhưng lại vô cùng nhẹ nhàng sâu lắng và đầy chất thơ. Bạn Thanh Vi viết.
Mưa cao nguyên
Những cơn mưa âm thầm rả rích luôn làm cho
con người ta chạnh lòng trong cô độc. Nhưng cũng chính cái màu mưa xám
xịt và bầu trời ầng ậc nước ấy đã làm cho người ta không sao quên được
Hà Giang.